LINK DOWNLOAD MIỄN PHÍ TÀI LIỆU "CHUYỆN CÔ NƯƠNG VÀ MỤN": http://123doc.vn/document/552769-chuyen-co-nuong-va-mun.htm
Lê Trung Dũng
Lớp tui mới thiệt "sướng" nha!
Bỗng dưng xuất hiện một bà "tài" ghê
Bà ni bả giỏi đủ "nghề"
"Có tài, có đức" chẳng "chê" chỗ nào.
Mới đây, bà có được "trao"
"Huy chương chiến đấu" "nốc ao" râu mày!
Chẳng qua những lúc ngứa tay
Bà ta mới "dớt" vài "bài"sơ sơ
Ai ngờ tên đó "yếu cơ"
Mới ăn một đấm đã đờ người ra
Bả còn "nổi tiếng" giọng la
Bóng chuyền mất giải cũng là "nhờ" nương.
Bả hò bả hét, tứ phương,
Ðinh tai, nhức óc không thương đội nào
Bả còn có máu Thị Mầu
Mấy tên khoái giỡn là rầu lắm thay
Bà con có một "biệt tài"
Mày râu khắp chốn chẳng ai qua bà.
Ðó là quay cóp tài ba
Tụi tôi thường gọi là "nhà cop pi"
Nếu mà tổ chức cuộc thi
Là bả "ẵm" giải "nữ nhi nhiều tài"!
Chuyện Ông
Bụi Ðo
Vắng ông, tôi sướng bao nhiêu!
"Cái loa di động" nhiều chiều nhột tai
Bữa nào ông cũng phát hoài
Toàn là chuyện của người ngoài Than ôi!
Nào là ghép cặp ghép đôi
Ngồi bên tui muốn rã rời óc luôn.
Hình như ông chẳng biết buồn!
Nói cười, cười nói, cứ luôn cái mồm.
Góc trong còn đỡ om sòm
Bàn trên, bàn dưới ồm ồm ông khua
Ðụng ông, ông chẳng chịu thua
Cái chày cãi cối chẳng chừa một ai
Người chi hễ nói, nói dai
Chuyện tui, ông lấy đề tài xỏ xiên?
Giá như ông vắng triền miên
Lớp mình chắc bớt kẻ điên vì ồn!
Chuyện Mượn Sách
Bụi Ðỏ
Ðột nhiên ông mượn sách tôi
Rồi ghi dzô đó những lời nhít nhăng
Trời sinh cái tính "tăng tăng"
Lại còn xấu miệng lằng nhằng thiệt dai.
Không cho ông mượn điếc tai
Mà cho ông mượn chỉ hoài của thôi!
Sách tui đâu phải đồ chơi
Ông dzô, ông ném, rách rời bìa ra.
Cớ chi ông chép bài ca
Thả thơ con cóc nhảy ra buồn cười!
Ðã dzậy còn mắt bệnh lười
Hứa trả ngày một, ngày mười mới đưa
Biết vậy chẳng dại dây dưa
Vừa đau lòng sách lại vừa hao hơi!
Ừ! Thì Thân Em
N. V. T
Thân em như một củ mài
Buồn buồn anh nhổ quăng dài trên nương
Thân em - lóng lánh giọt sương
Ðưa tay anh búng xuống đường vỡ tan
Thân em như một cục than
Bếp gas hiện đại - không màn tới đâu
Thân em như cỏ chân cầu
Mấy thằng con nít đạp nhàu đi qua
Thân em như một trái cà
Anh đem xắt lát để mà ăn chơi
Thân em là cá đang phơi
Ương ương, dở dở - chả mời được ai
Thân em như quả ớt cay
Hít hà anh nuốt chỉ vài giây thôi
Thân em là áng tơ trời
Buồn buồn anh nối phơi nồi phơi niêu
Thân em là chiếc lá chiều
Giận lên anh đã đá liều xuống mương.
Ôi Trời Thân Anh
Nguyễn Huỳnh An Thơ
Thân anh như mấy củ khoai
Sáng sáng em đói, em nhai đỡ lòng
Thân anh như cỏ ngoài đồng
Buồn thì em nhổ, em trồng rau răm
Thân anh cọng bánh tằm
Bữa nào nổi giận, em ngâm xuống sình
Thân anh như đám lục bình
Heo mà có đói, em "rinh" vô chuồng!
Thân anh như ổ bánh mì
Em mà đói bụng, nhăm nhi cầm chừng
Thân anh như mấy củ gừng
Hôi rình, em chả có ưng tí nào
Thân anh như bịch me ngào
Chỉ cần bà phút, em "xào" hết trơn
Thân anh như sợi dây đờn
Khi vui em gảy, khi hờn em quăng
Thân anh như cánh buồn căng
Em thổi một cái là văng lên bờ!
Nhân Tài Trong Lá Ủ
Trần Thị Thu Ba
Sáng nay trời lạnh thấu xương
Nàng lười đi học nằm giường làm thơ
Cây bút trên miệng ngặm hờ
Hai chân vắt chéo thẫn thờ suy tư
Phút chóc xuất chiêu mấy từ
Thơ tình dào dạt dễ như tình nàng
Một năm kết được mấy chàng
Kinh nghiệm đầy mình mới sáng tác hay
Tài năng ấp ủ lâu ngày
Bây giờ mới "trổ" cho vài người xem
Trước là cho mấy nhỏ em
Năm đứa chê dở chẳng thèm đọc thêm
Giọng nàng chẳng còn dịu êm
"Chúng mày chả biết ân tình câu thơ"
Nàng đứng phân tích hàng giờ
Thấy bụng cồn cào mới bỏ đi ra
Chôm tiền trong túi của ba
Nàng nạp năng lượng để mà làm thơ
Ối Giời Con Gái
Thi Lâm
Trăm năm trong cõi người ta
Con trai, con gái khéo là khác nhau
Con trai vốn tính anh hào
Khó khăn, gian khổ chen vào gánh vai
Con gái chỉ biết đứng nhai
Suốt ngày lải nhải những bài "tình ca"
Trai thời bản chất thật thà
Nghĩ sao nói vậy, hiền hòa dễ thương
Còn riêng tính của mấy nương
Ở nhà ăn ngủ tới trường ba hoa
Lại thêm cái tật la cà
Phòng trên, lớp dưới tà tà ngược xuôi
Học hành : con cháu họ Bùi
Phất phơ "dáng ngọc" tới lui cóp bài
Nếu mà chẳng kịp sửa ngay
Con trai rồi sẽ cho "bye" ra rià.
Ðừng Vội Chê Con Gái
Phạm Vũ Ngọc Nga
Ðối "Ối Giời Con Gái!!!" ở trên
"Bà đồng một mớ đàn ông
Ðem bỏ vào lồng cho kiến nó tha
Ba trăm một mụ đàn bà
Mua về mà trải chiếu hoa cho ngồi".
Ông bà ta dậy thế rồi
Vậy mà dám láo hở lời chê bai
Thách con trai nói goodbye!
Các chị đây sẽ trổ tài cho "dze"
Nhưng mà nhắn nhỏ trước nhe :
Lúc ấy đừng có mà le lưỡi dài
Vì thế giới toàn con trai
Một lũ "đực rựa" thì tài cán chi?
Cơm gạo chẳng nấu ra gì
Dưới thì nó sống, trên thì nó khê
Ngó thau quần áo mới ghê
Chất chồng chất đống, tối về chất thêm
Nhìn nhau mà khóc suốt đêm
Chỉ mong mau sáng để rên với trời :
"Ðừng hại con nữa ông ơi
Ðời thiếu con gái là đời bỏ đi!"
Ðừng Lo
Nguyễn Văn Ngộ
Nghe đây những đấng mày râu!
Cùng ta xúm lại xỏ xâu các nàng
Mỗi nàng bán được một quan,
Nhìn qua nhìn lại ta sang lên nhiều
Chôm chôm, cóc ổi, bún riêu
Thanh long, măng cụt, bánh tiêu, bánh bò
Bây giờ ta chẳng còn lo,
Các nàng đã biến thành pho tượng
Công Dụng Của Guốc
CT3
Hôm qua học ở trên lầu
Làm rơi viết máy xuống đầu của em
Không ngờ mực văng tèm lem
Hai tà áo trắng bỗng lem thêm màu
Trông thấy nàng bỗng càu nhàu
"Trơi ơi sao lại văng màu áo ta!"
Rôì nàng lải nhải kêu ca :
"Ðứa nào chơi ác hại bà thế ni?!
Bà đây đâu có làm chi
Mà phiền đến đó để phi bút này "
Thấy thế tôi tạ lỗi ngay
Xin lại cây viết ngày ngày để biên
Thấy tôi nàng mới tức điên
Bỏ chân chiếc guốc, nàng liền cầm lên
Mày ơi mày hãy còn "hên"
chạy nhanh có "chết" bà lên cơn này
Bây giờ tôi mới biết thay
Phe kia có guốc để mà "phòng thân".
Sự Thật Ðây Nè
Vũ Ngọc Sống Giang
Hỡi cô "quét rác bên rào"
Sao cô kết tội ào ào thế kia
Hở mồm miệng nói tía lia
Chẳng chịu suy nghĩ. Hãy chìa ra xem.
"Cái này" đích thị của em
Tưởng rằng là "áo", e hèm! cái khăn.
Cái mồm hổm bữa em ăn :
Một tô bún mắm, hai "tăng" bún bò.
Lại thêm dĩa gỏi ra trò
Mười lăm bò bía, em "ho" hết tiền
Ðến khi chủ quán tính tiền
Em nào có trả, mới phiền thân em.
Vội vàng lau miệng dính "hèm"
Chạy về nhà lấy tiền đem trả người
Sợ rằng con chó đánh hơi
Nên em vắt vội khăn nơi hàng rào
Bây giờ em đã quên sao
Cho rằng "cái áo" anh nào để quên
Tôi nghĩ mình phải nói lên
Chủ "cái khăn áo" chính tên là nàng
Chẳng qua những lúc rảnh rang
Nàng không thèm giặt chẳng màng đem ngâm
Cho nên nàng bé cái lầm:
Bà con lượng thứ, nàng "hâm" mất rồi.
Những Lá Thư
Lưu Lý
Nàng không đẹp nhưng dễ thương
Ðêm về chàng thấy "dzấn dzương" bóng hình
Chàng bèn quyết định tỏ tình
Thư đầu ướt át, xinh xinh giấy hồng
Hôm sau, chàng ngóng, chàng trông
Tim chàng đâu nhói: giấy hồng gói xôi.
Nhưng chàng kiên quyết không thôi.
Tình như kế tiếp, hồi âm chàng chờ
Hôm sau chàng biết chữ ngờ
Bao lời "tâm huyết", thành tờ giấy lau
Nhưng chàng chưa thấm cơn đau
Viết thêm lá nữa, xanh màu ước mơ
Lần này không nỡ làm ngơ
Hồi âm nàng viết: "Ông khờ học đi".
Trộm Ðào
Nguyễn Hữa Ðạt
Hôm qua hái trộm vườn đào
Nhỏ lén bắt gặp - ta nào có hay?
Mải mê ăn uống vui vầy
Ngờ đâu dưới gốc có ai đợi chờ!
Lỡ rồi, ta mới giả vờ
Hết đường chạy trốn làm thơ nói càn
"Gặp đây anh mới hỏi nàng
Vườn hồng cho phép ăn hàng hay chưa?"
Nhỏ "ngầu" một lát rồi thưa :
"Vườn hồng năm mới nên chưa rao hàng.
Không ngờ có kẻ bạo gan
Chui rào, chôm trái, chơi ngang thế này?
Thôi thì tính rẻ anh Hai
Năm ngàn "một ký" trả ngay đi chàng."
Quê Quá
Ái Phi
Tối qua đi dạo lang bang
Dòm qua cửa sổ thấy nàng ôn thi
Tớ bèn lên tiếng "hắt xì"
Ðể nàng ngước mặt, dung nghi thế nào?
Không ngờ nàng vẫn làm cao
Thản nhiên ngồi học, chẳng xao xuyến lòng.
Chơi luôn, tớ mới chuyển "tông"
Ho gà, vận hết nội công một tràng!
Tỉnh bơ, nàng nói dịu dàng:
- Tội ghê cho cái anh chàng ho lao
Ðêm hôm khuya khoắt thế sao
Anh đi mô rứa, không vào nhà thương?
Nghe xong, tớ lủi một đường!
Lần Ðầu Tiên Chạm Ngõ Nhà Em
Diệp Minh Tuyền
Lần đầu chạm ngõ nhà em
Bước vô thì ngán rút êm thì buồn.
Anh như bị ai bắt hồn
Trái tim nó quậy bồn chồn ruột gan.
Con mắt liếc dọc liếc ngang
Sợ người ta bắt quả tang đang rình
Bỗng nghe chó sủa giật mình
Sợ ba mẹ bỗng thình lình bước ra
Giá mà gan như người ta
Thì anh đã bấm chuông ba hồi dài.
Nhưng mà anh chẳng giống ai.
Lỡ nuôi thỏ đế ở ngay trong người.
Nên tim nó đập liên hồi
Ba mươi sáu chước đành dời gót chân.
Thăm Anh
Thục Nữ
Lần đầu em nhớ anh yêu
Tìm phòng nội trú, đánh liều ghé thăm.
Thẹn thùng nhẹ đến cửa phòng
Giật mình tưởng lạc vào trong chợ trời
Ðón em, ôi thật chơi vơi
Ðẹp đôi gián lượn, rộn lời chuột reo
Chiếu giường cam phận bọt bèo
Trôi lên dạt xuống lộn mèo gối chăn
Quần đùi áo lót nhện giăng
Sách đèn, xoong chảo tung tăng tứ bề
Trên tàn thuốc, dưới cà phê
Cơm thiu, đàn, sáo nằm kề dép da
Thương em anh tặng thơ, hoa
Thương anh sắm chổi quết nhà tặng anh!
Cái Thời Con Gái
Nguyễn Tấn Cứ
Cái thời con gái trề môi
Làm duyên làm dáng đứng ngồi không yên.
Cái thời con gái dịu hiền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét